Wednesday, February 22, 2012

Nick Vujivic - Không tay chân vẫn lấy được vợ!

Tham khảo: VnExpress

Anh mắc hội chứng Tetra-amelia bẩm sinh, một rối loạn gene hiếm gặp gây ra sự thiếu hụt chân, tay. Điều đó đồng nghĩa với việc anh có rất ít hy vọng để sống một cuộc đời bình thường. Khi còn là một đứa trẻ, Nick thậm chí đã bị trầm cảm.

Anh đã tìm lại được niềm tin nơi Đức Chúa Trời để hoàn thành sứ mệnh được giao: đi khắp nơi trên thế giới sẻ chia với mọi người rằng dù cuộc sống có nghiệt ngã đến đâu bạn cũng không được khuất phục!



Đây là video đầu tiên về cuộc sống đầy nghị lực của anh.



Anh mới kết hôn tuần trước ngày 12/2. Hai người có một kì nghỉ trăng mật rất lãng mạn tại Hawaii. Anh còn có thể cầm máy ảnh đẻ chụp cho vợ.



Trong cuộc sống, nó không quan trọng bạn bắt đầu từ đâu. Dù bạn có nghèo rớt mồng tơi, không có tay không có chân, bạn nên nghĩ đến tương lai: mình sẽ kết thúc ở đoạn nào? Bạn muốn cuối đời mình vẫn là kẻ lang thang, tiêu tiền vô tội vạ, hay là một người đáng giá, ai ai cũng yêu quý bạn?

Hãy nhớ rằng xuất thân không quan trọng, những nỗ lực trở nên tốt hơn không bao giờ bị lãng phí!

Kỉ niệm hai vợ chồng Nick Vujivic, 12/2/2012.




Tuesday, February 21, 2012

Yêu phải người ... không biết ghen

"Anh ý có hay đánh ghen không?"
"Không, chẳng bao giờ."
"Sướng thế, người yêu tớ suốt ngày ghen lồng lộn lên. Tớ phát khổ ra đây này. Không làm gì cũng bị chửi."
"Ôi dào, mình còn ước được như cậu. Mình chả biết người ta có yêu thật không mà chả ghen gì cả."

Ghen hay không ghen, cái nào cũng bị lôi ra nói nhiều. Những vấn đề mà ai ai cũng nhắc lại thì nghe đã nhàm.Thuật lại một chút cho mọi người tham khảo và ném gạch:
1. Không ghen là không quan tâm đến người yêu
2. Không ghen cũng có thể là đang bắt cá hai tay
3. Không ghen = yêu nửa vời, có ngoại tình cũng không quan trọng

Ôi thôi thì đủ mọi lý do. Thật ra ít ghen có điểm tốt hơn là hay ghen. Người ít ghen không thích sinh sự, không có chuyện gì thì khỏi đi. Chuyện bé xé ra to cho bạn bè, hàng xóm bới ra chỉ tổ mang tiếng. Người ta yêu bất chấp mọi điều tốt xấu, nên ghen hay không cũng không thể hiện tình cảm sâu đậm hay nông cạn. Có nhiều người hay ghen vô lý, khiến tình cảm nhạt dần cho đến nguội lạnh.

Vậy làm thế nào để chữa bệnh ít ghen cho bản thân mình? Trước hết phải hiểu nguyên do.

1. Bị tự ti, mặc cảm
Nếu bạn đang trong một mối quan hệ có nhiều sức ép từ phía người kia, lâu dần bạn sẽ trở nên mặc cảm bởi những lời nói thoái mạ, chửi xéo, dằn mặt. Đừng do dự mà chấm dứt ngay.
Còn nếu anh/cô ấy hiền, mà bạn vẫn yếu đuối, để người ta thích ôm ai thì ôm, bạn cần nhớ rằng: "Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén." Người ta thấy bạn không ghen sẽ nghĩ linh tinh, cụ thể là ba vấn đề trên. Cũng nên nói thẳng với người yêu là mình không biết ghen, nhưng mình cũng không thích người ta thích ôm ai, ngủ với ai thì làm tới.



2. Đánh giá thấp người yêu
Trái ngược hẳn với tự ti, bạn thường nghĩ người yêu bạn chẳng tìm được ai tốt hơn bạn. Cuộc đời trớ trêu lắm, người ta rồi sẽ tìm được người tốt hơn bạn trăm lần. Nếu không chịu khó sửa chữa, bỏ cái tật tự cao "nhìn người bằng lỗ mũi" đi thì bạn sẽ phải hối hận đã mất đi người duy nhất bạn yêu thật lòng. Nhất là với người tự đại như bạn, chỉ có người hiền thế mới chịu được bạn thôi.



3. Mình muốn "tôn trọng tự do cá nhân"
Thôi thôi, cái này nghe đủ rồi. Yêu nhau, ừ thì phải có tự do. Nhưng hai người yêu nhau mà không gặp nhau đến cả tháng giời, mà không nhớ nhung gì thì gọi gì là yêu. Nếu cả hai chỉ muốn tìm tự do riêng, hay đơn giản là BẠN chỉ muốn TỰ DO của mình, thì đặt dấu chấm hết đi là vừa. Yêu cũng phải rành mạch chứ. Người ta yêu nhau quấn quít sẻ chia, mình chỉ nghĩ tới ngày được tự do thì mối quan hệ này chỉ đơn thuần dựa trên vật chất hoặc thể xác thôi.






Đừng để chuyện ghen quá mức hay "thiếu ghen" làm ảnh hưởng tới tình cảm. Khi yêu, hãy tận hưởng những giây phút ngọt ngào. Đừng nói những lời thiếu suy nghĩ mà về sau phải hối hận.








Ngồi lên đầu đồng bọn

Đã hãm hại nó, nhốt nó trong hộp rồi còn giả vờ không biết gì! :))


Mình thấy có bạn như chú này thì khỏi cần kẻ thù *rofl*

Tự truyện: "Cơ hội ngay trước mắt, chộp lấy!"

Bạn đang tự hỏi: "Sao cuộc sống bế tắc"? Ngay lúc bạn ngồi than thở, cơ hội đã vụt qua trước mắt bạn. Cơ hội, giống như hàng tỉ vì sao mắt ta không thể thấy trên bầu trời, luôn ẩn hiện trong vũ trụ rộng lớn. Bạn phải chộp lấy nó, đừng để thoát. Một cơ hội ngàn vàng trước mắt, hàng triệu người đã từng bỏ qua.

 Cơ hội: Bạn phải tích cực tìm chìa khóa để mở ra cánh cửa cơ hội

Nếu bạn nghèo, hay bạn khá giả nhưng vẫn tự thấy mình nghèo hơn ai đó, bạn có biết chớp lấy thời cơ không? Đây là một câu hỏi khó. "Có cơ hội tất nhiên là phải chộp ngay rồi!". Nói dễ hơn làm, bạn có nhìn ra cơ hội ở đó hay không?

Đôi khi, cơ hội cũng được chính mình tạo ra.

Tôi vừa trở về sau một chuyến đi ngắn ngủi nhưng đầy thú vị. Ngồi ở hàng ghế thoát hiểm, tôi quên mất không được để hành lý dưới chân. Khi nhân viên nhắc nhở, tôi ngượng chín mặt. Chưa lần nào tôi sai phạm điều gì trên máy bay, chưa bao giờ tôi để ai nhắc gì. Tôi cẩn mật, luôn làm trước khi người ta bảo ban. Vì tôi sợ bị chê, bị phê bình, đấy cũng là điểm xấu của tôi.

Thấy vậy, ông Tây ngồi cách tôi một ghế nhẹ nhàng giải thích: "Vì là ghế thoát hiểm, mình không thể để hành lý sẽ chắn lối thoát khi cấp bách."Tôi mỉm cười, bỗng cảm thấy có chút thiện cảm.

Vậy là tôi ngồi xuống chuyện trò với ông. Hai người rất hợp nhau, mặc dù ông đã trạc tứ tuần, còn tôi mới chỉ là con bé bỡ ngỡ vừa mãn tuổi teen. Ông cũng hay đùa cợt về những người biết nói mà không biết làm, tôi thì kể ra vô số ví dụ mình đã gặp. Vừa nói vừa cười lớn. Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã tạo dựng cái cơ hội có một không hai trong đời tôi.

Khi chuyện trò đến công việc, ông kiên nhẫn nghe tôi kể về việc làm của mình. Rồi ông nhìn tôi với ánh mắt nghiêm túc: "Cháu có muốn làm ở công ty bác không?" Tôi ngạc nhiên: "Dạ? Thật ạ?"

Tôi không tin nổi tai mình. Cả đời tôi chưa có ai mời tôi đi làm, mà sau này tôi thấy mình còn may mắn gấp bội. Công việc ấy đúng vào ngành học của tôi. Vậy là tôi nhận lời.

Tôi thầm cảm ơn đời vì đã cho tôi một bài học cuộc sống. Khi còn học nước ngoài tôi ao ước được ở lại làm việc. Mất 4 tháng giời lặn lội tìm công ăn việc làm, cuối cùng tôi bỏ về nước. Mặc dù vậy tôi nhanh chóng kiếm được công việc ổn định, đồng nghiệp vui vẻ và cởi mở, tôi rất hạnh phúc. Đúng là "lùi một bước, tiến ba bước"

Vậy còn bạn? Bạn có tìm kiếm được cơ hội của mình không? Bạn sẽ chờ đợi mãi, hay sẽ xách xe ra đường đi tìm con đường mới, đi tạo dựng cơ hội riêng cho mình? Hai chữ "cơ hội" bị hiểu nhầm bởi quá nhiều người thành "may mắn". Trên thực tế, cơ hội được quyết định bởi sự kiên trì theo đuổi mục đích của mình.

"Có chí thì nên"