Wednesday, October 10, 2012

New piano = động lực mới!

Đã bao giờ bạn bị ép buộc phải làm gì chưa? Mình chưa bao giờ hoàn thành công việc bị ép buộc như vậy.

Đối với hầu hết trong số chúng ta, điều thúc đẩy chúng ta cố gắng nhiều nhất nằm ở mong muốn, khát khao phát sinh từ tiềm thức của chúng ta.

Bạn có thể nói "Tháng này mình sẽ cố tiết kiệm." Nhưng cuối tháng tiền vẫn hết veo, một lần đi shopping là ví bạn đã xẹp lép như con tép! Cái sự thèm muốn có một đôi giày mới, một em iPhone 5 xinh xinh, hay đơn giản là một hộp sô cô la tặng ai đó đặc biệt là ngốn đủ số tiền còn lại trong chiếc ví gầy dơ xương.

 

iPhone 5 - kẻ thù của chiếc ví mỏng manh dễ vỡ của Ivy 

Thế nhưng mà, không phải ước muốn nào cũng là ước muốn tệ. Mặc dù bạn có thể tiêu tiền rất nhiều, nhưng nếu sản phẩm của sự tiêu thụ đó là một niềm hạnh phúc, thì đó là một trong những sự đầu tư lớn nhất của bạn.

Khi tôi mới bước chân vào nghề, còn bỡ ngỡ lắm, nhưng tiền lương lại hơi bị khá. Mình chắt góp tiền để gửi về cho bố mẹ, nhưng tháng nào cũng thế, tiền cứ nhỏ giọt như cà phê. Từng giọt đắng mình nuốt xuống dạ dày cho qua cơn đói, lòng hậm hực: sao không trả lương đúng hẹn cho tui đi.

Tức mình giống bé thỏ kia kìa :)) Trả nốt lương tháng 8 sếp nợ em đi sếp

Rồi mình nỗ lực chấm dứt cái công việc nhàn hạ mà đầy áp lực, lương nghe thì cao mà vẫn đói khát ấy. Cái động lực lớn nhất là mình muốn có một cây đàn piano. Mình tự hứa khi đi làm sẽ mua một cây đàn. Mặc dù vậy mình quên không đặt một cái deadline cho nó. Điều này đã khiến mình bị chậm trễ. Mãi 7-8 tháng sau mình mới thực hiện được ước mơ của mình :)

Photo: My new baby is finally here!!!


Rồi đến bây giờ ý, khi mà mình đạt được ước nguyện hơn nửa năm trời rồi ý, mình sướng lắm. Thứ 3 mới giao đàn mà từ thứ 2 mình đã đi khoe tíu tít khắp công ty. Cứ có bài piano cất lên trong loa công ty là mình lại sướng cười tưng tửng (chị Vy còn nói mình bệnh ý =)) ).

Cái cảm giác ấy dễ gây nghiện lắm nhé. Mình nhận ra mình cần phải đặt mục tiêu mỗi tuận, mỗi tháng, để khi mình đạt được mục tiêu mình lại được tận hưởng cảm giác chiến thắng ấy. Nó khiến mình nỗ lực không ngừng ý :)

Mong rằng mọi người tìm được một điều gì đáng để rút ra, đáng để suy ngẫm từ bài viết này :x Yêu mọi người!!!

Sarangheyo đàn piano cụa tui xD~

Friday, October 5, 2012

9x - Năng nổ, bạo loạn, sa ngã, chống đối và sức trẻ

Ngày nay cái câu nghe chửi nhiều nhất chắc là "lũ 9x thế này, bọn 9x thế kia, một đám bầy hầy!". Mình nghe nghe cũng quen tai. Thế nhưng mà trong lòng lại nhức nhối.

Ừ cứ cho là mấy đứa 9x như mình không có được cái tài năng như 8x đã có, nhưng đã có ai thực sự nhìn vào những đóng góp của 9x chưa? Đừng so sánh giữa người mình với người mình như vậy chứ.

Tất cả những gì 9x làm, là dám nghĩ, dám nói, dám so sánh dân tộc Việt Nam với những cường quốc trên thế giới, để thực tế dội một gáo nước lạnh vào đầu người lớn, các nhà khoa học, tiến sĩ, bác sĩ, và cả thế hệ 7x 8x nước mình rằng Việt Nam vẫn ngày một xuống dốc ở rất nhiều khía cạnh về quốc gia, chứ không phải là đang đi lên dần như các vị tưởng.

Có lẽ vì cái sự thật ấy mà chúng mình bị hứng tát, hứng đập, hứng chửi. Nhưng mình cũng ko care. Thà bây giờ đứng lên nói thẳng nói thật, rồi đề ra hướng suy nghĩ giải quyết còn hơn là đập chết cái người vừa dám nói ra sự thật ấy.

Mới đọc bài về 9x của bạn Black. "Cứ phải có đồng ruộng, cây đa, ao quê mới được coi là tuổi thơ sao? Chúng tôi 9x không cần được cấp bằng thơ mộng để được coi là có một tuổi thơ." Đúng vậy đấy bạn. Mình không đến nỗi là lạc lối (chí ít là mình tự cho rằng mình ko lạc lối, nên mình dấn bước đi tiếp con đường đã chọn). Tuổi thơ của mình gắn với những ngôi nhà tập thể lụp xụp, những ngôi trường được thuê trong cái khách sạn đổ nát trên đường Hoàng Quốc Việt, ngửi hương thơm từ sông Tô Lịch tanh bẩn và ăn bánh rán lề đường dính đầy bụi trên xe container.

Cái tuổi thơ nghe mà thấy ghê, nhưng mình vẫn yêu nó. Nó giúp mình trở thành đứa con gái cứng cáp ngày hôm nay.

Thêm một điều bạn ấy nói đúng nữa: 8x đã lập công mang cái người ta gọi một cách văn hoa là "nền văn hóa Tây  (hay châu Âu)" vào Việt Nam rồi một mực cho rằng 9x quá đua đòi theo cái văn hóa trụy lạc ấy, để đến bây giờ sa ngã vào bar, club, sex, nghiện ngập. Mình không nghĩ toàn bộ 9x đáng bị đánh đồng như thế. Có một số bạn đã bị ảnh hưởng, thì 8x, 7x cũng là người tiên phong cả. Nếu không có tầng lớp đi trước dám hút chích để đến nỗi nhà nước phải chăng biển màu, poster đầy đường về việc tránh ma túy, mại dâm từ cái thời tôi 2 tuổi, thì có bao giờ 9x chúng tôi đi lạc lối như vậy?

Đừng trách con em chúng ta, mà hãy trách chính mình, cái thế hệ của mình đã không là một tấm gương tốt cho con trẻ noi theo.

Mà có đánh, có mắng chúng nó, chúng nó có hiểu và sửa sai được hay không? Nếu xung quanh đều là những người lớn tuổi trong nhà, những ngôi sao màn bạc, những hót gơn hay các anh mỹ nam chuyên đi sàn, quay clip sex thì sao mà thay đổi.

Lại còn cái hệ thống báo mạng chuyên đưa tin giật gân. Thời đại số hóa, ai chẳng lên internet kiếm bài để đọc. Sao không viết những tin có văn hóa một chút, hoặc là báng bổ mấy hình tượng sếc xiếc để cho trẻ con nó biết nó không học đòi theo. Từ vụ của Hoàng Thùy Linh là các em cấp 1 đã đua nhau download phim sếc về xem trộm. Mấy trang web phim con heo cứ thế nhảy ra lùm xùm lúc lướt web với nghe nhạc. Các loại thi thố trên truyền hình thì vẫn đăng tin ầm ầm mà dân tình ném đá vỡ mấy triệu màn hình máy tính rồi vẫn hớ hênh phô lên mấy khuôn mặt đẹp đẽ mà tài năng đào mãi chưa thấy đâu. Lắm tin đồn đút lót, qua đêm, thiên vị, ban tổ chức sắp xếp sẵn mà mãi vẫn chưa chừa. Nếu không có ai can thiệp thì làm sao văn hóa 9x khác lên được.

May ra là trông cậy vào những 9x có đầu óc, có suy nghĩ, qua khỏi cái tuổi trẻ trâu dục vọng đầy mình thì không còn khoái nhấp chuột vào mấy cái tin tức Elly Trần cả Hoa hậu ao làng. Cố lên 9x nhé, cùng cố gắng :) Tuy giờ còn lạc lối, nhưng rồi 9x tràn đầy sức sống sẽ tiếp tục chiến đấu. Chúng tôi không thiết phải đạt huân chương, bằng khen các loại, vì chúng tôi biết nỗ lực và thành công thực sự là khi 9x cảm thấy hài lòng với những gì mình đưa ra.

Có lẽ không phải mọi việc chúng tôi làm đều có vẻ như là vì Tổ quốc, vì đất nước. Chính bởi vì khi chúng tôi la lối về chính sách thì có người nói chúng tôi im đi. Phê phán là để làm cho nó tốt lên, chứ cứ nghĩ hệ thống đã hoàn hảo rồi trong khi tiến độ phát triển cứ rùa bò thì Việt Nam sẽ mãi là người đi sau. Thế nên chúng tôi để dành sức trẻ làm những gì chúng tôi yêu thích, kể cả là đi nước ngoài.

Nhiều 9x vẫn đang đóng góp sức mình cho Tổ quốc. Đừng chửi những người đang nai lưng ra làm việc để đóng góp, mà hãy nhìn lại mình và bắt đầu nai lưng. Ai cũng đang cố gắng cả. Nếu người ta không tốt, thì chính mình hãy tốt hơn nữa để người ta hổ thẹn mà học hỏi.

Yêu 9x :x