Đối với hầu hết trong số chúng ta, điều thúc đẩy chúng ta cố gắng nhiều nhất nằm ở mong muốn, khát khao phát sinh từ tiềm thức của chúng ta.
Bạn có thể nói "Tháng này mình sẽ cố tiết kiệm." Nhưng cuối tháng tiền vẫn hết veo, một lần đi shopping là ví bạn đã xẹp lép như con tép! Cái sự thèm muốn có một đôi giày mới, một em iPhone 5 xinh xinh, hay đơn giản là một hộp sô cô la tặng ai đó đặc biệt là ngốn đủ số tiền còn lại trong chiếc ví gầy dơ xương.
iPhone 5 - kẻ thù của chiếc ví mỏng manh dễ vỡ của Ivy 
Thế nhưng mà, không phải ước muốn nào cũng là ước muốn tệ. Mặc dù bạn có thể tiêu tiền rất nhiều, nhưng nếu sản phẩm của sự tiêu thụ đó là một niềm hạnh phúc, thì đó là một trong những sự đầu tư lớn nhất của bạn.
Khi tôi mới bước chân vào nghề, còn bỡ ngỡ lắm, nhưng tiền lương lại hơi bị khá. Mình chắt góp tiền để gửi về cho bố mẹ, nhưng tháng nào cũng thế, tiền cứ nhỏ giọt như cà phê. Từng giọt đắng mình nuốt xuống dạ dày cho qua cơn đói, lòng hậm hực: sao không trả lương đúng hẹn cho tui đi.
Tức mình giống bé thỏ kia kìa :)) Trả nốt lương tháng 8 sếp nợ em đi sếp 
Rồi mình nỗ lực chấm dứt cái công việc nhàn hạ mà đầy áp lực, lương nghe thì cao mà vẫn đói khát ấy. Cái động lực lớn nhất là mình muốn có một cây đàn piano. Mình tự hứa khi đi làm sẽ mua một cây đàn. Mặc dù vậy mình quên không đặt một cái deadline cho nó. Điều này đã khiến mình bị chậm trễ. Mãi 7-8 tháng sau mình mới thực hiện được ước mơ của mình :)
Cái cảm giác ấy dễ gây nghiện lắm nhé. Mình nhận ra mình cần phải đặt mục tiêu mỗi tuận, mỗi tháng, để khi mình đạt được mục tiêu mình lại được tận hưởng cảm giác chiến thắng ấy. Nó khiến mình nỗ lực không ngừng ý :)
Mong rằng mọi người tìm được một điều gì đáng để rút ra, đáng để suy ngẫm từ bài viết này :x Yêu mọi người!!!
Sarangheyo đàn piano cụa tui xD~
No comments:
Post a Comment